“Trật tự thế giới mới” của Trung cộng

“Trật tự thế giới mới” của Trung cộng

Từ đầu tư vào Pakistan cho tới triển khai lực lượng gìn giữ hòa bình ở Nam Sudan, ảnh hưởng gia tăng của Trung cộng đang được cảm nhận rõ nét ở nhiều quốc gia trên thế giới. Hãng tin CNN mới đây đã có một bài viết mang tựa đề “China’s new world order” (Trật tự thế giới mới của Trung cộng). VnEconomy xin giới thiệu tới độc giả bản lược dịch của bài viết này.
Tại hội nghị thượng đỉnh mang tên “Vành đai và Con đường” diễn ra trong hai ngày 14-15/5 tại Bắc Kinh, Chủ tịch Trung cộng Tập Cận Bình đã giới thiệu với lãnh đạo và quan chức cấp cao đến từ khoảng 90 nền kinh tế sáng kiến con đường tơ lụa mới. Đây là một tuyến thương mại kết nối châu Á, châu Phi, châu Âu và xa hơn nữa thông qua rót nhiều tỷ USD cho cơ sở hạ tầng.


Được ông Tập Cận Bình khởi xướng vào năm 2013, sáng kiến “Vành đai và Con đường”, hay còn gọi là “con đường tơ lụa” mới, được xem là nhằm thiết lập một trật tự kinh tế toàn cầu mới do Trung cộng đứng đầu.
CNN nhận định, hội nghị thượng đỉnh đang diễn ra ở Bắc Kinh là bước đi mới nhất của Trung cộng trên con đường trở thành một cường quốc toàn cầu. Hãng tin này cho rằng, Trung cộng đang thay đổi thế giới theo 5 cách khác nhau, thông qua ảnh hưởng về tài chính, văn hóa, giáo dục, du lịch, và cân bằng sức mạnh quân sự.

Hành lang Kinh tế Trung cộng – Pakisan đã làm dấy lên những hy vọng về sự thịnh vượng kinh tế mà Pakistan chờ đợi bấy lâu – Ảnh: CNN.

Kỳ 1: Đầu tư trên toàn cầu

Trên một con phố đông đúc ở thủ đô Islamabad của Pakistan, bầu không khí buổi tối đặc quánh mùi thịt cừu nướng xèo xèo trên than củi vốn quen thuộc ở nơi này. Nhưng trên con phố còn có một thứ từng là điều xa lạ: ánh đèn neon màu đỏ nhấp nháy phát ra từ một tấm biển tên nhà hàng bằng chữ Trung cộng.

Ông Gulab Khan Shinwari, chủ nhà hàng, đứng ở lối ra vào chào đón những đoàn khách Trung cộng nối tiếp nhau đi vào. “Nhà hàng của tôi có tên là Khyber Shinwari, nhưng mọi người ở đây gọi nó là khách sạn CPEC, bởi vì có nhiều khách Trung cộng đến đây kể từ khi thỏa thuận được công bố”, ông Shinwari nói.

Thỏa thuận mà ông chủ nhà hàng nói đến là Hành lang Kinh tế Trung cộng-Pakisan, được biết đến với tên viết tắt là CPEC – kế hoạch làm dấy lên những hy vọng về sự thịnh vượng kinh tế mà Pakistan chờ đợi bấy lâu.
Là một phần trong sáng kiến “Vành đai và Con đường”, hay còn gọi là con đường tơ lụa mới của Trung cộng, CPEC là sự kết hợp của nhiều dự án khác nhau, gồm các mạng lưới đường bộ, một dự án cáp quang, đường sắt, cảng nước sâu, mỏ than, và các trang trại năng lượng mặt trời.

Chính phủ Pakistan xem CPEC là một cơ hội lớn để phát triển kinh tế.
Đi theo con đường tơ lụa cổ kéo dài từ dãy Hymalaya ở biên giới phía Bắc của Pakistan với Trung cộng, tới tận biển Arab, CPEC được đón nhận nhiệt tình khi được Chủ tịch Trung cộng Tập Cận Bình công bố vào năm 2015 trong chuyến thăm Islamabad.

Khi đó, ông Tập nói rằng kế hoạch này có trị giá 46 tỷ USD, tương đương khoảng 20% sản lượng kinh tế hàng năm của Pakistan.

Bản đồ các khoản đầu tư có giá trị trên 100 triệu USD của Trung cộng trên toàn cầu năm 2014 – Nguồn: CNN.

Cùng với việc thực thi các dự án trong CPEC, Pakistan đang đón một lượng lớn người nước ngoài tới nước này sinh sống và làm việc. Theo ông Mustafa Hyder, Giám đốc Viện Nghiên cứu Pakistan-Trung cộng, đã có khoảng 20.000 người nước ngoài tới làm việc tại Pakistan theo các dự án thuộc khuôn khổ CPEC.

Cộng đồng người nước ngoài này đã bắt đầu có những ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày ở Pakistan. Hồi tháng 4, một đoạn video quảng cáo của Shan Foods – một công ty Pakistan chuyến bán gia vị – kể câu chuyện về những người hàng xóm là người Pakistan và người Trung cộng trở nên thân thiết vì cùng yêu thích món cơm thịt biryani. Đoạn phim quảng cáo lan truyền với tốc độ chóng mặt, được chia sẻ 59.000 lượt trên mạng Facebook chỉ sau một tuần ra mắt.

Khi làm clip này, các nhà làm phim có thể không nghĩ đến CPEC. Nhưng rõ ràng những người nước ngoài mà người dân Pakistan tương tác nhiều nhất hiện nay trong cuộc sống hàng ngày, chính là người Trung cộng.

“Họ là láng giềng tốt nhất của chúng tôi”, ông Humayun Farooq, giám đốc phụ trách marketing của Shan Foods, nói. “Nếu đoạn quảng cáo này mang lại cho CPEC một gương mặt của con người, thì tôi rất mừng”.

Ở một nơi khác trong thành phố, người Pakistan chậm rãi nhấm nháp bia giá rẻ nhập khẩu từ Trung cộng và ăn món bánh bao do Amber Shen, đến từ tỉnh An Huy của Trung cộng, sản xuất. Shen và những người Trung cộng khác làm việc ở Islamabad thường mua thực phẩm ở một vài cửa hiệu của người Trung cộng ở thành phố này.

Năm ngoái, một tờ báo song ngữ có tên Huashang Weekly đã ra mắt, với nhân viên là các nhà báo người Trung cộng và người Pakistan. Mỗi tuần, tờ báo phát hành 30.000 bản, bán tại ba thành phố lớn nhất của Pakistan là Lahore, Islamabad và Karachi.

Các rạp chiếu phim ở Pakistan hiện đang chiếu bộ phim “Chalay Thay Saath” nói về một người Trung cộng đi tìm cội nguồn của mình ở Pakistan.
“Các nhà đầu tư tư nhân Trung cộng rất tò mò về tiềm năng ở thị trường Pakistan. Tôi muốn xóa bỏ rào cản về ngôn ngữ thông qua Huashang Weekly để các nhà đầu tư có thể hiểu rõ hơn về những gì đang diễn ra ở Pakistan”, ông Derrick Wang, giám đốc tờ báo, người đến Pakistan từ 5 năm trước, phát biểu.

Tại Islamabad, một thành phố chưa bao giờ thực sự có một khu Hoa kiều, những thay đổi này là khá lạ lùng. Tuy nhiên, việc Trung cộng rót vốn vào Pakistan cũng có những rủi ro. Giới phân tích nói rằng Pakistan sẽ nợ Trung cộng 90 tỷ USD nếu tất cả các dự án được triển khai. Mặc dù vậy, dường như không có dấu hiệu nào về sự phản đối Trung cộng trên đường phố Islamabad.

Theo bà Sabina Zakir, một nhà quản lý thuộc trường Roots, thời thế đã thay đổi và Pakistan phải bắt kịp. Hệ thống trường Roots đã đưa môn tiếng Trung cộng trở thành một môn học bắt buộc đối với học sinh từ 8 tuổi đến trung học.

“Con rồng ngủ say cuối cùng đã thức giấc”, bà Zakir nói về Trung cộng. “Và con em của chúng tôi, tương lai của đất nước, phải có sự chuẩn bị sẵn sàng cho điều này”.


Kỳ  (2): Sinh viên Trung cộng khiến đại học Mỹ thay đổi

Từ năm 2008 đến nay, số sinh viên Trung cộng theo học tại UIUC đã tăng 5 lần, lên con số 5.629 người – Ảnh: CNN.

Cách đây 3 năm, khi xem lịch giảng dạy đầu tiên của mình tại Đại học Illinois ở Urbana-Champaign (UIUC), giáo sư kế toán người Mỹ Gregory Davis bị sốc trước số sinh viên người Trung cộng trong lớp ông.

Chúa ơi”, vị giáo sư nhớ lại ý nghĩ lướt qua trong đầu ông khi đó. “Làm thế nào mình có thể đọc được những cái tên này đây”.

Trước đó, ông Davis dạy học ở vùng bờ Đông và nghĩ rằng sinh viên theo học ở UIUC – ngôi trường ở thị trấn vùng Midwest vây quanh bởi những cánh đồng đậu tương và ngô – chủ yếu là người Mỹ. Nhưng ông cho biết, khóa ra trường năm nay có ít nhất 80% sinh viên là người Trung cộng.

Từ năm 2008 đến nay, số sinh viên Trung cộng theo học tại UIUC đã tăng 5 lần, lên con số 5.629 người. Sự gia tăng chóng mặt số sinh viên Trung cộng ở trường này phản ánh xu hướng chung tại các trường đại học ở Mỹ, khi các trường công lập khan hiếm ngân sách mở rộng cửa cho sinh viên nước ngoài – đối tượng trả học phí cao hơn.

Không khó để nhận thấy ảnh hưởng của các sinh viên Trung cộng đối với Urbana-Champaign, thị trấn với 207.000 dân. Các quán trà trân châu, đồ ăn Tứ Xuyên và hiệu làm tóc Trung cộng mọc lên ở nhiều nơi. Mỗi đường phố có ít nhất 6 nhà hàng Trung cộng.

Từ mùa thu năm 2008, số sinh viên Trung cộng ở Mỹ đã tăng gấp hơn ba lần, lên 329.000 người. Sinh viên Trung cộng – những người tin rằng một tấm bằng đại học Mỹ – sẽ gây ấn tượng tốt với các nhà tuyển dụng khi họ trở về nước – cũng đang làm thay đổi các lớp học ở Mỹ và cách giảng dạy của những giáo sư Mỹ như ông Davis.

Trong một hai giờ học đầu tiên, tôi cố gắng nói với sinh viên rằng tôi hoàn toàn không có vấn đề gì với những câu trả lời sai mà các em đưa ra ở lớp, vì việc học tập sẽ giúp giải quyết vấn đề đó”, giáo sư Davis nói.

Theo bà Yingyi Ma, một nhà xã hội học đang viết một cuốn sách về sinh viên Trung cộng theo học ở Mỹ, nói rằng đó là một trong những phương pháp giáo dục mà nhiều giáo sư khác áp dụng hiện nay. “Sự xuất hiện của các sinh viên Trung cộng trong các lớp học thực sự đã khiến nhiều giáo sư phải điều chỉnh cách giảng dạy”, ông Ma nói.

Để tạo cầu nối giữa sinh viên Mỹ và sinh viên Trung cộng, ông Davis yêu cầu sinh viên bản xứ và nước ngoài ngồi hòa đồng với nhau trong các dự án làm việc theo nhóm và trong lớp học, thay vì ngồi tách biệt theo sắc tộc.
Hầu hết sinh viên Mỹ hưởng ứng sự đa dạng, nhưng vẫn có một số sinh viên có cảm giác tiêu cực về sự hiện diện của một lượng lớn sinh viên Trung cộng – vị giáo sư cho biết. Những sinh viên như vậy cảm thấy khó chịu khi sinh viên nước ngoài “chiếm chỗ” của những người bạn từ thời trung học của họ.

Về phần mình, nhiều sinh viên Trung cộng cũng có những nỗi thất vọng riêng.

Trước khi vào đại học, Wang Dinghong tưởng tượng rằng mình sẽ có nhiều người bạn Mỹ, nhưng số lượng lớn sinh viên Trung cộng ở trường mà cậu theo học đồng nghĩa với việc cậu sẽ có rất ít bạn Mỹ.

“Cách duy nhất để giải quyết vấn đề này, và nghe có vẻ không tốt lắm, là giảm số sinh viên Trung cộng được nhận vào trường mỗi năm”, Wang nói.
Ông Charles Tucker, hiệu phó UIUC, nói các nhà quản lý của trưởng thấu hiểu tình trạng thiếu hòa nhập giữa sinh viên Trung cộng và sinh viên Mỹ trong trường và đang nỗ lực để giải quyết vấn đề này.

“Sẽ không có ai học được gì nếu không có sự dạy dỗ của người thày và không có sự nỗ lực của sinh viên. Tương tự, sẽ không có sự học hỏi văn hóa hay hội nhập văn hóa nếu không có những nỗ lực mang tính hệ thống và nỗ lực của các cá nhân”, ông Tucker nói.

Bà Ma thì cho biết các trường đại học ở Mỹ đã bàn nhiều về sự thiếu hòa nhập của sinh viên Trung cộng với sinh viên bản xứ, nhưng hầu như chưa có trường nào tìm ra cách để khắc phục.

Đây là một vấn đề rất quan trọng. Theo bà Ma, đối với sinh viên Trung cộng, sự thiếu hòa nhập đồng nghĩa với sinh viên Trung cộng để mất một cơ hội thực sự đắm mình trong văn hóa Mỹ và có thể nói chuyện trơn tru trong những cuộc trò chuyện bằng tiếng Anh đầy tiếng lóng với bạn đồng học người Mỹ.

Trong khi đó, sinh viên Mỹ mất đi một cơ hội để tìm hiểu về văn hóa của một cường quốc đang nổi lên.

Còn đối với trường đại học, sinh viên ra trường mà không có nhiều cảm nhận về tinh thần của ngôi trường họ đã theo học sẽ khó trở thành những đại sứ tốt nhất cho trường khi họ về nước.

Ảnh hưởng của Trung cộng đối với các trường đại học ở Mỹ cũng được cảm nhận bởi 110 viện Khổng Tử mà nước này mở ở Mỹ. Mục tiêu của Trung cộng khi mở các viện Khổng Tử là quảng bá văn hóa và ngôn ngữ của mình ở nước ngoài, cho dù nhiều tổ chức của Mỹ đã cắt đứt quan hệ với các viện này do lo ngại có những kế hoạch ý thức hệ ẩn giấu.

Song, giáo sư Davis nói rằng sự đa dạng xét cho cùng sẽ đem lại lợi ích cho tất cả sinh viên.

Có nhiều bức tường được dựng lên trong lớp học”, ông nói. “Nhưng nếu các bạn thực sự dành thời gian để phá bỏ những bức tường đó, thì lớp học và môi trường học tập sẽ trở thành một nơi tốt đẹp hơn nhiều”.


Kỳ  (3): Tiền Trung cộng biến đổi châu Phi

Công nhân người Trung cộng và người bản xứ trên tuyến đường sắt đang được xây dựng ở Kenya, tháng 3/2016 – Ảnh: Bloomberg/Getty/CNN. AN HUY

Ở thủ đô Nairobi của Kenya, công nhân người bản xứ và Trung cộng đang hoàn tất công đoạn cuối cùng của dự án hạ tầng lớn nhất kể từ khi nước này giành độc lập.

Đó là một tuyến đường sắt dài 472 km, trị giá 3,8 tỷ USD, nối giữa thành phố cảng Mombasa với Nairobi. Tuyến đường sắt này là một phần trong hệ thống đường sắt do Trung cộng xây dựng kết nối một số quốc gia châu Phi với nhau.

Khi đầu máy xe lửa và các toa tàu chở hàng bắt đầu lăn bánh vào tháng 6 năm nay, tuyến đường sắt nói trên có thể sẽ trở thành một nhân tố thay đổi cuộc chơi đối với Kenya. Sở hữu cảng biển lớn nhất khu vực Đông Phi, nước này hiện vẫn đang vận chuyển hàng hóa chủ yếu bằng một tuyến đường bộ nổi tiếng nguy hiểm.

Tuyến đường sắt mới – được Trung cộng xây dựng và cấp 90% vốn đầu tư – dự kiến sẽ giải quyết 50% khối lượng hàng hóa vận chuyển từ Mombasa đến biên giới giữa Kenya với Uganda, so với mức chỉ 4% hiện nay do tuyến đường sắt xây dựng từ thời thực dân Anh đảm nhận.

Sự hiện diện của Trung cộng ở châu Phi đã trở thành một chủ đề gây tranh cãi. Các dự án do nước này đầu tư đã vấp phải nhiều cáo buộc về chất lượng xây dựng kém, đối xử tồi với công nhân, và thiếu minh bạch.

Nhà thầu xây dựng dự án đường sắt ở Kenya là Tổng công ty Cầu đường Trung cộng, một doanh nghiệp có sự hậu thuẫn của Chính phủ Trung cộng. Nhà thầu này đã phải nỗ lực để xoa dịu sự chỉ trích bằng cách thuê 25.000 công nhân người Kenya và đào tạo toàn bộ đội ngũ nhân viên làm việc trên tàu, bao gồm cả lái tàu. Ngoài ra, nhà thầu cũng đã xây dựng những đường hầm đặc biệt để cho phép động vật hoang dã đi qua tuyến đường ray đi xuyên hai công viên quốc gia của Kenya.

Tuy nhiên, vào năm ngoái, 8 con voi đã thiệt mạng khi đi lạc vào công trường xây dựng đường sắt này – theo Save the Elephants, một tổ chức phi chính phủ của Kenya về bảo vệ loài voi.

Chưa kể, mức vốn đầu tư của dự án trên đã khiến không ít người “giật mình”. Được cấp vốn bởi Ngân hàng Xuất nhập khẩu Trung cộng (Exim), mức giá trung bình mỗi km của tuyến đường sắt này cao gấp đôi so với tuyến đường sắt Addis Ababa-Djibouti dài 750 km ở Ethiopia, cũng do Trung cộng xây dựng.

Kenya Railways, đơn vị sẽ vận hành tuyến đường sắt sắp đi vào hoạt động ở Kenya, không trả lời câu hỏi của CNN về vấn đề trên. Tuy nhiên, trước đây, các quan chức của công ty này từng nói rằng không nên so sánh hai dự án, bởi dự án ở Kenya có công suất chở hàng cao hơn và đi qua nhiều khu vực đô thị hơn, dẫn tới chi phí xây dựng đắt đỏ hơn.

“Ở châu Phi, đôi khi các nhà hoạch định chính sách của chúng tôi nghĩ Trung cộng là ông già Noel”, nhà phân tích tài chính Ali Khan Satchu ở Nairobi phát biểu. “Chẳng có chuyện đó đâu. Họ đến đây để tìm kiếm lợi nhuận từ những khoản đầu tư của họ”.

Trong thời gian 10 năm từ 2004-2014, các nước châu Phi đã vay gần 10 tỷ USD từ Trung cộng thông qua các dự án đường sắt mà nước này xây dựng. Các dự án đường sắt này đều được rót vốn bởi Exim.

Trung cộng xem đường sắt là một cơ hội đầu tư, mở ra thị trường xuất khẩu cho các ngành thép và xây dựng đang phát triển bùng nổ của nước này.
Ở bến tàu đầu tiên trên tuyến đường sắt của Kenya, ở ngoại ô Nairobi, những người dân địa phương như anh bảo vệ Joseph Mailoya chẳng phàn nàn gì về dự án này.

“Tôi nghĩ đây là một ý tưởng tuyệt vời. Mọi thứ xung quanh đây rồi sẽ thay đổi”, Mailoya nói và chỉ tay về phía những ngôi nhà lợp tôn gần khu nhà ga. Đó là khu dân cư mới mọc lên của những người bị thu hút bởi tuyến đường sắt mới.

Những người ở đây sẽ bắt đầu kinh doanh, cộng đồng sẽ phát triển. Các con tôi cũng có thể kiếm được việc làm ở đây”, Mailoya lạc quan.


Kỳ (4): Tiêu tiền như khách Trung cộng

Năm ngoái, số du khách Trung cộng đi du lịch nước ngoài đạt 135 triệu lượt, với tổng mức chi tiêu là 261 tỷ USD – Ảnh: CNN.

Annabel Edwards, một phụ nữ người Anh 4 con sống trong một ngôi làng nhỏ yên tĩnh thuộc vùng Kidlington, nhớ lại lần đầu tiên du khách Trung cộng xuất hiện ở làng này.

Có khoảng 50-60 khách du lịch người Trung cộng đi lên đi xuống, đi ra đi vào những khu vườn của dân làng, chụp ảnh hoa lá và những cái thùng rác có bánh lăn”, bà Edwards kể về chuyện xảy ra khoảng 1 năm trước.
Những vị khách bí ẩn mà bà Edwards nhắc đến bắt đầu quan tâm đến con đường vốn ít được để ý chạy qua nhà bà Edwards, khiến nơi này bất ngờ được thế giới biết đến.

Có tin đồn nói những du khách đó nhầm lẫn rằng vùng Kidlington đã xuất hiện trong bộ phim “Harry Potter”. Cũng có thông tin nói những du khách này bị bỏ mặc ở Kidlington sau khi từ chối trả thêm tiền để mua vé vào cung điện Blenheim ở gần đó. Hãng tin BBC thì nói rằng các du khách đã bị thu hút bởi những ngôi nhà và khu vườn yên tĩnh của Kidlington.

Có vẻ như không ai đưa ra được câu trả lời cuối cùng, nhưng có một điều chắc chắn: bà Edwards và những người dân khác trong làng đã chứng kiến hiện tượng lớn nhất trong ngành du lịch toàn cầu kể từ khi bắt đầu có các chuyến bay thương mại. Hiện tượng đó là làn sóng đi du lịch nước ngoài của người Trung cộng.

Năm ngoái, số du khách Trung cộng đi du lịch nước ngoài đạt 135 triệu lượt, với tổng mức chi tiêu là 261 tỷ USD, cao hơn rất nhiều so với mức chi 122 tỷ USD của du khách Mỹ – theo số liệu của Tổ chức Du lịch Thế giới (WTO) thuộc Liên hiệp quốc.

Việc đồng Bảng giảm giá sau sự kiện cử tri Anh chọn rời Liên minh Châu Âu (EU), hay còn gọi là Brexit, chính sách nới lỏng các quy định cấp thị thực (visa), và mức độ kết nối tăng cường giữa Trung cộng với Anh đã khiến nước Anh trở thành một điểm đến ngày càng hấp dẫn đối với du khách Trung cộng. Trong năm 2015, số du khách Trung cộng thăm xứ sương mù đạt 270.000 lượt, tăng khoảng 46% so với năm 2014.

Tôi thích tất cả mọi thứ trong chuyến đi này. Điều tôi thích nhất về nước Anh là phong cảnh đẹp, cả ở nông thôn lẫn thành thị”, du khách Fu Shenghong, người vừa đi du lịch Anh theo tour, cho biết.

Cũng giống như các quốc gia châu Âu khác, nước Anh đang trải thảm đỏ đón du khách Trung cộng. So với du khách đến từ các quốc gia khác, du khách Trung cộng có thời gian lưu trú lâu hơn (15 đêm so với 8 đêm đối với du khách các nước khác thăm Anh) và chi tiêu nhiều hơn (2.807 USD mỗi lượt thăm, cao gấp 3 lần mức trung bình của du khách các nước khác) – theo tổ chức xúc tiến du lịch Anh Visit Britain.

Tổ chức này đang cố gắng để đưa nước Anh “sẵn sàng hơn cho việc đón tiếp du khách Trung cộng”. Trong số 500 doanh nghiệp đăng ký chương trình Great China Welcome mà Visit Britain tổ chức, có những khách sạn phục vụ bữa sáng với đồ ăn Trung cộng và cung cấp các kênh truyền hình Trung cộng. Ngoài ra, còn có các nhà bán lẻ chấp nhận các phương thức thanh toán Trung cộng như UnionPay hay Alipay.

Một ấn tượng chung về du khách Trung cộng vẫn là những người thích chụp ảnh “tự sướng” (selfie) và đi thành từng nhóm lớn trên xe bus. Tuy nhiên, ngày càng có nhiều du khách Trung cộng đi du lịch riêng và tìm kiếm trải nghiệm thực sự.

Kỷ niệm tuyệt vời nhất của tôi là kỳ nghỉ tại nhà riêng (homestay) với một nghệ sỹ trong một căn nhà ở đồng quê”, Ken Chan, một nhà quản lý công nghệ thông tin đến từ miền Nam Trung cộng, kể lại. Chan đã có chuyến đi kéo dài 1 tháng thăm thú khắp nước Anh vào năm ngoái.

Đối với cư dân sống ven đường Benmead ở Kidlington, du khách Trung cộng vẫn đến thăm ngôi làng của hàng 1-2 lần mỗi tuần, nhưng đã không còn dẫm chân lên những thảm hoa của họ nữa. “Chuyện đó thật kỳ cục và buồn cười, nhưng cũng rất ngọt ngào”, bà Edwards nói.


Theo VnEconomy