Chủ Nghĩa Đa Văn Hóa – Âu Châu, Hồi Giáo nhập cư

Chủ Nghĩa Đa Văn Hóa – Âu Châu và Hồi Giáo nhập cư

Chủ Nghĩa Đa Văn Hóa – Một khái niệm thất bại 
Người dân Đức chào đón những chuyến xe lửa chở hàng ngàn người tỵ nạn đến Dortmund, Đức, ngày 06.09.2015 (AP Photo)

Thủ Tướng Đức Angela Merkel đã tuyên bố rằng Chủ Nghĩa Đa Văn Hóa đã hoàn toàn thất bại, và nói thêm rằng sẽ là một ảo tưởng để nghĩ rằng người dân Đức và những người lao động nước ngoài có thể sống hạnh phúc bên nhau. Sự thất bại của Chủ Nghĩa Đa Văn Hóa cũng đã được chứng kiến ở Đan Mạch, Thụy Điển, Anh Quốc, Pháp, Bỉ và những quốc gia Châu Âu khác. Những người nhập cư đến từ Châu Phi và Trung Đông đã không chịu hội nhập và thay vào đó muốn đem vào những văn hóa thất bại từ những nơi họ đã chạy trốn để rời bỏ.


Những nhà cánh tả kêu gọi cho sự đa dạng hóa và đa văn hóa rất đúng để cho rằng tất cả những người từ tất cả chủng tộc, tôn giáo và văn hóa nên được đối xử công bằng theo luật pháp. Nhưng lập luận của họ ngang ngửa với sự ngu ngốc khi họ cho rằng một tổng hợp của những giá trị văn hóa không thể được cho là cao thượng hơn một tổng hợp khác và làm như vậy là Sự Ngạo Mạn Của Phương Tây (Eurocentrism).

Đó là một điều hết sức vô nghĩa. Hỏi một nhà vận động cho chủ nghĩa đa văn hóa hoặc cho sự đa dạng hóa: liệu việc cắt âm vật phụ nữ, như được thực hành trong gần 30 quốc gia Châu Phi và Trung Đông, là một giá trị văn hóa ngang ngửa với giá trị Tây Phương không? Chủ nghĩa nô lệ được thực hành ở bắc Sudan. Trong phần lớn ở Trung Đông, có rất nhiều giới hạn được áp đặt lên phụ nữ, như việc cấm họ lái xe, làm việc hoặc giáo dục. Dưới luật Sharia – Luật Hồi Giáo, ở vài nước, những nhà giáo dục phụ nữ phải đối mặt với cái chết bởi ném đá, và những ai ăn cắp được trừng phạt bằng việc bị chặt tay. Ở vài quốc gia Châu Phi và Trung Đông, đồng tính luyến ái là một cái tội, trong vài trường hợp bị xử phạt tử hình. Liệu tất cả những giá trị văn hóa và tinh thần đó có ngang bằng với những giá trị của Phương Tây không?

Những thành tựu quan trọng của Phương Tây là khái niệm quyền lợi cá nhân, một điều được sinh ra từ Bản Đại Hiến Chương (Magna Carta) vào năm 1215. Cái ý tưởng được sinh ra rằng các cá nhân có những quyền bất khả xâm phạm. Những cá nhân không tồn tại để phục vụ chính phủ, mà chính phủ tồn tại để bảo vệ quyền lợi của họ. Nhưng chỉ đến khi thế kỷ 19 mà những ý tưởng của tự do được đón nhận rộng rãi. Ở Phương Tây, phần lớn đến từ nỗ lực của những nhà triết học Anh Quốc như John Locke, David Hume, Adam Smith và John Stuart Mill.

Tự do cá nhân gợi ý rằng sự khoan dung của sự khác biệt giữa con người, cho dù những sự khác biệt đó là về chủng tộc, giới tính, tư tưởng hoặc chính trị. Tự do cũng gợi ý một sự sẵn sàng để cho phép người khác không đồng ý với bạn và đi hướng riêng của họ. Đây không phải là cái nhìn của những người nhập cư mới. Ở vài nơi ở Anh Quốc, những người Thiên Chúa Giáo bị đe dọa với bạo lực chỉ vì phát hành cuốn Kinh Thánh. Giảng đạo Thiên Chúa cho người Hồi Giáo được xem là một tội thù hận. Phụ nữ bị gạ gẫm bởi đàn ông Hồi Giáo bởi vì họ ăn mặc không ”phù hợp.” Nhiều phụ nữ bị tấn công tình dục. Ở nhiều quốc gia Châu Âu, những “khu cấm vào” — nơi chính quyền không được phép vào can thiệp — nơi mà luật Sharia được thi hành đã được thành lập. Dựa theo tờ báo the Express “London, Paris, Stockholm và Berlin nằm trong những thành phố lớn của Châu Âu có danh sách bomb nổ chậm với sự hiện diện của gần 900 khu phi pháp với lượng dân số nhập cư cao.”

Ở Châu Âu và Mỹ, Chủ Nghĩa Đa Văn Hóa là một tầm nhìn của các nhà cánh tả tiêu biểu với nguồn gốc trong giới hàn lâm. Những tầng lớp tri thức cao cấp, tòa án và các cơ quan chính phủ đã thúc đẩy một chủ trương mà không bảo vệ quyền lợi cá nhân, tự do từ việc phải tuân thủ triết lý sống và hãy sống. Thay vào đó, Chủ Nghĩa Đa Văn Hóa hoặc Chủ Nghĩa Đa Dạng Hóa là một chủ trương cho vô số sự tuân thủ khác – tuân thủ về lý tưởng, hành động và ngôn luận. Nó kêu gọi những chương trình tái giáo dục nơi mà những nhà quản lý sự đa dạng hóa nhồi sọ học sinh, giáo viên, nhân viên, các nhà quản lý và các giám đốc về tư duy suy nghĩ chính trị nhạy cảm – suy nghĩ sao để không gây phản cảm về mặt chính trị (political correctness). Một phần trong bài học đó là “tư duy không phán xét” – nơi một người được dạy rằng một lối sống của một người cũng ngang bằng như lối sống của người khác và tất cả nền văn hóa và những giá trị của họ đều ngang bằng nhau về mặt đạo đức,

Những giá trị Tây Phương đều vượt trội so với những nền văn hóa khác. Nhưng một người không cần phải là một người Tây Phương để tin vào những giá trị Tây Phương. Người đó có thể là người Trung Hoa, Nhật Bản, Do Thái, Châu Phi hoặc Trung Đông và vẫn tin vào những giá trị Tây Phương. Hơn nữa, hoàn toàn không phải là ngẫu nhiên rằng những giá trị của Tây Phương về lý luận và quyền lợi cá nhân đã sản xuất ra những thành tựu vượt trội về y tế, tuổi thọ, tài sản và tự do cho một người bình thường. Có một mối quan hệ tích cực không thể chối cãi được giữa tự do và tiêu chuẩn sống. Và cũng có bằng chứng không thể chối bỏ được rằng chúng ta ở Phương Tây dường như không muốn bảo vệ bản thân chúng ta từ những kẻ man rợ rừng rú kia. Hãy nhìn phản ứng của chúng ta đối với cuộc thảm sát của tên Hồi Giáo cực đoan ở Orlando, một sự kiện mà chúng ta phản ứng bằng cách tập trung vào súng và việc cấm súng thay vì tên khủng bố và cái lý tưởng thúc đẩy anh ấy hành động.

Ku Búa @ Cafe Ku Búa

Theo Walter E. Williams, Multiculturalism – a failed concept



Nhập cư Hồi Giáo – Châu Âu đang tự sát

Dennis Prager (Europe is making a fatal mistake)
Dịch giả: Ku Búacafekubua.com

Việc Châu Âu, nhất là Đức cho phép hàng trăm ngàn người Hồi Giáo di cư vào khối Châu Âu, là một hành động tự sát. Sai lầm này sẽ dẫn đến một khủng hoảng cho Châu Âu, về kinh tế, dân số cũng như văn hóa về sau.

Đây là một lập luận mà nhiều người không muốn nghe nhưng cần phải nghe. Bản thân tôi cũng rất áy náy khi nói lên điều đó. Việc cho phép những người Hồi Giáo từ Syria và Iraq xin tỵ nạn và di cư vào Châu Âu là một hành động vô cùng nhân đạo. Vì vậy nếu một ai đó phản bác và nói ngược lại sẽ bị cho rằng là một người vô cảm và vô đạo đức.

Là một người Do Thái, tôi rất nhạy cảm với những sự tương đồng với sự kiện Holocaust thời Đệ Nhị Thế Chiến, khi 6 triệu người Do Thái đã bị giết chết. Khi nhìn những hình ảnh những người Syrian chạy trốn khỏi chính quyền Assad độc tài và Nhà Nước Hồi Giáo ISIS, tôi không thể không nghĩ đến thời kỳ người Do Thái tìm cách trốn chạy khỏi chính quyền Đức Quốc Xã ma quái.

Cũng chính suy nghĩ này đã khiến một cựu giáo sĩ Do Thái tiêu biểu của Vương Quốc Anh, Jonathan Sacks, viết một bài báo cho tờ báo The Guardian, so sánh những người tỵ nạn Syrian với những người Do Thái ở Châu Âu trước và sau Đệ Nhị Thế Chiến.

Một trong những khoảnh khắc đen tối nhất của giai đoạn đó đã xảy ra vào tháng 7 1938, khi những đại diện của 32 quốc gia đã tụ họp ở thị trấn Evian ở Pháp để thảo luận về cơn khủng hoảng nhân đạo sắp xảy ra đến với người Do Thái dưới sự bành trướng của Đức Quốc Xã. Người Do Thái thời đó đã tìm mọi cách để ra đi, nhưng từng quốc gia một đã đóng cánh cửa nhập cư với họ. Đơn giản vì họ cho rằng đó không phải là vấn đề của đất nước họ.”

Vậy thì, một người Do Thái hoặc bất cứ một ai, có tư cách gì để phản bác lại những lập luận so sánh việc trốn chạy của người Hồi Giáo Syrian với người Do Thái?

Có một điều là những so sánh đó gần như không chính xác.

Tất cả những người Do Thái dưới chính quyền Đức Quốc Xã đều là mục tiêu để họ tiêu diệt. Người dân Syria thì không phải là mục tiêu để tiêu diệt. Ở Trung Đông thì chỉ có người Do Thái, Công Giáo và Yazidis là mục tiểu để tiêu diệt.

Những sự so sánh kia cũng không chính xác bởi vì đại đa số người Do Thái đã hòa nhập vào nước sở tại và hoàn toàn chấp nhận văn hóa và những giá trị của Châu Âu.

Người Hồi Giáo thì ngược lại, đại đa số những người Hồi Giáo đã định cư lâu năm ở Châu Âu có những giá trị không chỉ khác biệt mà còn trái ngược với Châu Âu. Châu Âu không xa lạ gì với người Hồi Giáo, và những kinh nghiệm của họ hầu hết đều rất tiêu cực.

Phần lớn người Hồi Giáo sống cô lập với người Châu Âu trong những khu phố Hồi Giáo và hoàn toàn không hòa nhập vào xã hội và văn hóa Châu Âu. Không những vậy, thế hệ trẻ Hồi Giáo, những người được sinh ra và lớn lên ở Châu Âu thường là những người chống đối Tây Phương cực đoan nhất.


Chúng ta cũng nên nhớ rằng sự kiện tấn công khủng bố 911 đã được lên kế hoạch bởi những người di cư Hồi Giáo sinh sống ở Đức Quốc. Muhammad Atta, lãnh đạo nhóm, Ramzi bin al-Shibh, Ziad Jarrah, Said Bahaji and Marwan al-Shehhi đã sinh sống ở Đức từ 5 đến 8 năm. Bahaji được sinh ra ở Đức.

Châu Âu có gần 50 triệu người Hồi Giáo nhưng đến 80% số người đó lại sinh sống bằng tiền trợ cấp xã hội. Ở Pháp, ước tính hiện nay đang có tầm 150 khu vực “cấm vào” của người Hồi Giáo.


Vì vậy, chẳng có một lý do gì để bất cứ một nhà lãnh đạo Châu Âu nào cho rằng mọi việc sẽ trở nên tốt đẹp hơn với một triệu hoặc hơn người Hồi Giáo sẽ di cư vào Châu Âu.

Châu Âu có lòng tốt khi nhận 1 triệu người tỵ nạn từ Trung Đông. Nhưng khi lòng tốt bác bỏ kinh nghiệm và thực tế, lòng tốt đó sẽ mang lại nhiều vấn đề. Trong trường hợp này, đó là sự suy sụp của nền văn minh Châu Âu.
Thứ nhất, đa số những trẻ em của những người di cư Hồi Giáo đó sẽ không nhớ Assad hoặc ISIS là ai và sẽ bực bội với vị thế xã hội thấp kém cộng với việc sẽ không hòa nhập vào cộng đồng người Châu Âu. Họ sẽ gây ra nhiều xung đột ở Châu Âu.

Thứ hai, mức tăng trưởng kinh tế và mức thất nghiệp ở các nước khối Châu Âu, trong đó có Đức, không đủ mạnh để duy trì chế độ an sinh xã hội khi phải nhận thêm hàng trăm ngàn người di cư. Như một nhà văn người Anh Janet Daly đã chỉ ra vấn đề trong tờ báo The Telegraph, “việc đó sẽ gây áp lực thế nào đến các bệnh viện và bác sĩ, và cũng như việc thiếu hụt nhà ở và trường học?”

Thứ ba, sẽ là điều chắc chắn như ban đêm sẽ đi sau ban ngày, rằng ISIS và các tổ chức khủng bố khác sẽ cài người của họ vào chung với nhóm người tỵ nạn để gia nhập vào Châu Âu.

Thứ tư, như kết quả của ba lập luận trên, vài nước Châu Âu sẽ chứng kiến những phong trào chính trị cực đoan nổi dậy như một sự phản đối tới sự đe dọa của bản sắc dân tộc, giá trị và kinh tế của họ.

Không ai đều nghĩ rằng Châu Âu và Hoa Kỳ không nên làm gì để giải quyết vấn đề này. Thậm chí, chính việc Châu Âu và Hoa Kỳ đã không làm gì về chính quyền Assad nên đã dẫn đến khủng hoảng này. Phương Tây nên cung cấp thiết bị quân sự cho phe nhóm tốt ở Trung Đông – người Kurds. Và chúng ta nên thúc đẩy các nước Arab thịnh vượng hỗ trợ trên tài chính để giúp đỡ những người Syrian nào đã chạy đến những nước xung quanh Syria. Một ngày nào đó, cuộc nội chiến ở Syria sẽ chấm dứt và họ có thể được hỗ trợ tài chính để trở về quê hương. Đó là điều tốt thật sự cần phải làm. Như vậy,Châu Âu sẽ không phải đối mặt với nguy cơ nội chiến văn hóa hoặc bị Hồi Giáo Hóa.

Cuối cùng, cho dù nhiều người bên cánh tả sẽ cho rằng đây là một lập luận mang tính chất kỳ thị chủng tộc, nhưng đó chỉ là một cách để tránh việc phải đối mặt với vấn đề thật sự, đó là giá trị văn hóa, chứ không phải chủng tộc.

Nếu người Kurd, cũng là người Hồi Giáo ở Trung Đông, muốn di cư đến Châu Âu hoặc Hoa Kỳ, thì chúng ta nên chào đón họ một cách nhiệt tình – bởi vì họ có nhiều giá trị chung với chúng ta.

Vấn đề chính là những người Hồi Giáo đó có những giá trị đối lập và không thích hợp với nền văn minh Châu Âu như lịch sử và hiện tại đã chứng minh. Đó là những gì bài viết này muốn nói.



Allowing millions of Syrians and others from the Muslim Middle East into Europe will end up a catastrophe for Europe, and therefore for the West.
This may be the most difficult sentence I have ever written. Little seems more obviously moral than to allow these benighted Syrians, Iraqis and others to flee from hell into heaven. Therefore, arguing against allowing large numbers of them into Europe (and the United States) seems to be advocating for something that is heartless and just morally wrong.

Also, as a Jew, I am particularly sensitive to any parallels to the Holocaust. And looking at photos and videos of families trying to escape Syria, where two monsters -- the Assad regime and the Islamic State -- are devouring each other and hundreds of thousands in their way, how can I not think back to a time when Jews sought to escape the Nazi monster devouring them?
It was precisely this thinking that led the distinguished former chief rabbi of the United Kingdom, Jonathan Sacks, to write a moving column for The Guardian, comparing the Syrian refugees to the Jews of Europe before and during the Holocaust:

"One of the dark moments in that history occurred in July 1938, when representatives of 32 countries gathered in the French spa town of Evian to discuss the humanitarian disaster that everyone knew was about to overtake the Jews of Europe wherever Hitler's Germany held sway. Jews were desperate to leave. ... Yet country after country shut its doors. Nation after nation in effect said it wasn't their problem."

How does an ethically motivated person -- Jew or non-Jew -- deal with the emotionally powerful Holocaust argument?

For one thing, the parallels are far from precise.

Every Jew in Nazi-occupied Europe -- man, woman, child, baby -- was targeted for death. The Syrian people are not targeted for death. The only such targets in the Middle East -- aside from the Jews of Israel -- are Christians and Yazidis, every one of whom should most definitely be allowed into Europe and the United States.

The parallel is also imprecise because the vast majority of the Jews of Germany and many other European countries were assimilated citizens of their respective countries, who thoroughly embraced Western culture and values. In contrast, most of the Muslims of the Middle East -- and the largely Muslim population (from non-Arab countries) already in Europe -- hold values that are not merely different from, but opposed to, those of Europe.

It is not as if Europe has no experience with large numbers of Muslim immigrants. And the experience has been largely negative. Most European countries are bad at assimilating people from other cultures, especially from Muslim cultures. And large numbers of people from Muslim cultures are bad at assimilating into non-Muslim cultures.

Many Muslim immigrants in the UK, France and Sweden live in Muslim ghettoes and have not assimilated. Moreover, and of particular importance, children of the immigrants -- the ones born and raised in European countries -- are usually the most radical and anti-Western. It is worth recalling that the 9/11 terror attack on America was planned by Muslim immigrants living in Germany. Muhammad Atta, the leader, Ramzi bin al-Shibh, Ziad Jarrah, Said Bahaji and Marwan al-Shehhi had lived in Germany for between five and eight years respectively. Bahaji was born in Germany.

So, then, why would any European leader assume that things will turn out better with a million or more new Muslim immigrants from the Middle East? Or assume that the number will stop at 800,000?

And on what moral basis can the EU object to bringing in the million and a half mostly non-Muslim Nigerians who have fled their homes due to Boko Haram terror and the Islamist government war in that country?

Europe means well in taking in a million refugees from the Middle East. But when good intentions trump experience and wisdom, you're asking for trouble -- in this case, civilization-threatening trouble.

First, many of the children of these immigrants will not remember Assad or ISIS and will resent their likely inferior socioeconomic status and lack of full integration into European society. They will then cause havoc in Europe.

Second, the economic growth and unemployment rates of the EU countries -- including Germany -- are not robust enough to handle a vast number of newcomers. And as the British writer Janet Daly pointed out in The Telegraph, what about "the pressures on their hospitals and GPs' surgeries, and of shortages of housing and school places"?

Third, it is as certain as night follows day that Islamic State and other terror groups will place terrorists among the refugees coming into Europe.
Fourth, as a result of the three arguments above, some European countries will be threatened by far-right political movements that will arise in opposition to the threat to their national identity, values and economy.

None of this means Europe and America should do nothing. Indeed, it was precisely Europe and America doing nothing about Assad that helped to create this horror. The West should supply the good guys in the Muslim Middle East -- the Kurds -- with vast amounts of military hardware. And we should spend -- and demand that rich Arab states spend -- upward of a billion dollars to help feed and clothe Syrians who flee to neighboring countries. One day, after all, the Syrian civil war will end, and they can again be financially aided to return home. Then real good will be done. And Europe will be spared the choice of Islamization or civil war.

Finally, though some on the left will inevitably label this outlook racist, that is nothing more than a smear designed to avoid confronting the real issue: values, not race. If the Kurds, who are also Middle East Muslims, wished to move to Europe and America, we should welcome them with enthusiasm -- because they share our values. That's what this is about.

-----o0o-----