Diệt Nội Thù Để Trừ Ngoại Tặc Ngô Quốc Sĩ

„Cuộc chiến đấu chống Bắc thuộc mới khó khăn hơn, đa dạng hơn,…

Còn thù trong thì đảng cộng sản Việt Nam chính là kẻ tội đồ. Hôm nay Hà Nội đang lót đường cho bắc Kinh xâm chiếm Việt Nam…“

Diệt Nội Thù Để Trừ Ngoại Tặc

Ngô Quốc Sĩ

Dân Việt hôm nay đang phải trực diện với 2 kẻ thù sinh tử là cộng sản Việt Nam như kẻ nội thù và Trung cộng là ngoại tặc, kẻ thù truyền kiếp. Bàn về công cuộc chống ngoại xâm từ phương Bắc, một số người nghĩ rằng, nên nỗ lực thoát Trung trước rồi sẽ tính chuyện giải thể cộng sản sau. Thậm chí, còn có người chủ trương hợp tác với Hà Nội để chống Bắc Kinh, bởi lẽ đại họa mất nước đã gần kề. Trước cái nhìn ngây thơ, nếu không nói là thiển cận đó, thiết tưởng chúng ta cần nhận thức rõ ràng, nên chống ai trước ai sau, và có thể thỏa hiệp với Hà Nội để chống Bắc Kinh không?


Nhìn lại lịch sử, dân Việt đã chiến thắng giặc Tàu một cách vẻ vang, nhờ các yếu tố thuận lợi về địa lý, lịch sử cũng như văn hóa, giúp dân Việt “đứng vững ngàn năm” đúng như nhận định của Ngô Nhân Dụng. Thật vậy, con đường xuôi Nam của Trung Hoa thời ấy không dễ dàng, bởi lẽ một đàng, dân Trung Hoa không quen phong thổ Lạc Việt, đàng khác, đường bộ thì gặp những nút chặn kiên cố như Đống Đa, Hà Hồi, còn đường thủy thì khó mà thoát khỏi mưu lược của các nhà lãnh đạo Việt Nam, tiêu biểu như chiến thắng Bạch Đằng.. Thời ấy, Trung Hoa cũng chưa có những kỹ thuật chiến tranh tân tiến trên bộ, dưới biển, trên không như ngày nay.Thêm vào đó, những tên tay sai như Chiêu Thống, Trần Ích tắc cũng chỉ là những cá nhân chỉ vì tư lợi, bán nuớc cầu vinh, bị dân Việt nguyền rủa..

Hoàn cảnh và cục diện Việt Nam hôm nay thật khác hẳn. Thật vậy, chủ trương xâm lăng của Trung cộng hôm nay có tính cách toàn diện hơn, tinh vi và thâm độc hơn, bao quát các lãnh vực quân sự chính trị kinh tế cũng như văn hóa. Quân sự thì hiện đại hóa quân đội và chiến cụ, vũ khí, tăng cường hải lực tại Biển Đông với các đảo nhân tạo, tàu ngầm, tàu chiến và vùng nhận dạng hàng không. Đó là chưa nói tới các đặc khu kỹ nghệ, như thể những vùng tự trị, rất có thể là những căn cứ quân sự trá hình chờ thời điểm hành động. Chính trị thì thiết lập giàn thái thú tay sai để mở cửa đón quan thầy, triệt để thi hành các chỉ thị của Trung cộng. Nhất là Trung cộng còn tạo áp lực pháp lý qua các Hiệp Định bán nước, được ngụy trang bằng “4 Tốt” và “16 Chữ Vàng”. Chủ trương “thà mất nước hơn là mất đảng” đã tạo cơ hội cho Trung cộng khống chế toàn bộ hệ thống chính trị cộng sản Việt Nam với chắc tâm “còn đảng thì còn mình”!

Kinh tế thì khỏi nói. Hàng hóa Trung cộng tràn ngập thị trường Việt Nam, giết chết sản phẩm nội địa, làm tê liệt sản xuất và tạo tình trạng lệ thuộc hoàn toàn vào kinh tế Trung cộng! Đó là chưa kể tới chủ trương cướp đoạt tài nguyên, mở rộng công nghệ như Bô Xít Tây Nguyên, gang thép Vũng Áng, rừng Việt Bắc, hủy diệt sức sống và tương lai của dân tộc Việt Nam qua nhiều thế hệ.

Riêng trong lãnh vực văn hóa, Trung cộng đang chủ truơng giết chết truyền thống văn hóa cao đẹp của Việt Nam vốn đề cao nền minh triết nhân chủ “phép vua thua lệ làng”, với giáo dục trọng đạo “tiên học lễ hậu học văn” và cấu trúc gia đình “trên kính dưới nhường” làm nền tảng của xã hội. Ngoài ra, với chính sách đô thị hóa mà phần lớn do đầu tư Trung cộng, nông thôn Việt Nam bị tàn phá, nông dân mất đất sống, làng mạc Việt Nam không còn là thành trì chiến đấu, là nôi văn hóa dân tộc.

Điều đáng nói là chủ truơng xâm lăng thâm độc đó lại được tiếp tay bởi giàn lãnh đạo cộng sản Việt Nam, gồm toàn những Chiêu Thống, những Trần ích Tắc, những thái thú Việt gian tiêu biểu như Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng, Nguyễn Văn Linh, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, và hiện nay là Nguyễn Phú Trọng…

Trước hiện thực bi đát nói trên, câu hỏi căn bản đặt ra cho dân Việt là “Chúng ta phải làm gì?”. Câu trả lời hẳn không đơn giản, nhưng lại cấp thiết và sinh tử, như thể con đường sống cuối cùng của dân tộc Việt Nam.

Trước tiên, dân Việt cần nhận thức rõ rệt nguyên nhân đại họa mất nước không những do giặc ngoài mà chính là thù trong. Một ngàn năm Bắc Thuộc chưa đủ, nay Trung cộng lại tái diễn nền Bắc thuộc mới với chủ trương nuốt sống Việt Nam. Cuộc chiến đấu chống Bắc thuộc mới khó khăn hơn, đa dạng hơn, bởi lẽ kẻ thù hôm nay quá gian manh tàn bạo và có thế lực về mọi mặt, kinh tế quân sự, chính trị, cũng như văn hóa. Còn thù trong thì đảng cộng sản Việt Nam chính là kẻ tội đồ. Hôm nay Hà Nội đang lót đường cho bắc Kinh xâm chiếm Việt Nam, tương tự như bọn Việt Gian thời Bình Ngô Đại cáo của Lê Lợi “Quân cuồng Minh thừa cơ gây họa, Bọn gian tà bán nước cầu vinh”. Nhưng so sánh với bọn gian tà thời Lê Lợi, tập đoàn thái thú hôm nay còn nguy hiểm hơn nhiều. Họ đã hoàn toàn tha hóa, đánh mất chất người, trở thành những bộ máy chém giết, đầy gân thiếu trái tim..

Từ nhận thức về thù trong giặc ngoài như thế, dân Việt phải phải cảnh giác, không để cho tuyên truyền cộng sản dụ dỗ hay đánh lạc hướng, ngây thơ tiếp tay với tà quyền nói là chống ngoại xâm. Đàng khác, dân Việt cần phác hoạ sách lược hữu hiệu và kế hoạch khả thi, quy tụ sức mạnh quần chúng, lợi dụng sự phân hóa trong nôi bộ đảng cộng sản, và đẩy mạnh công cuộc ngoại vận hầu đón nhận được những hỗ trợ quốc tế của các quốc gia yêu chuộng tự do dân chủ. Nói khác, dân Việt chỉ còn một lựa chọn là tiêu diệt bọn tay sai, chặt đứt những cánh tay nối dài của con bạch tuộc Bắc Kinh, đang nuôi mộng xâm lăng Việt Nam và bá chủ thế giới. Với quyết tâm và ý thức sứ mệnh cao cả, dân Việt sẽ đồng lòng, chung sức, quyết thực hiện lời nhắn nhủ của Trần Nhân Tông: “Một tấc đất của tiền nhân để lại cũng không được để lọt vào tay kẻ khác..” Chỉ có như thế, diệt nội thù để trừ ngoại tặc, dân Việt mới có thể trường tồn và vươn lên..


Ngô Quốc Sĩ