Thơ Đặng Quang Chính

Thơ Đặng Quang Chính:

Nhớ Sài Gòn

Nhớ Sài Gòn ai mà không nhớ nhỉ?
Nhớ giọng reo chè bà ba giọng chệt bán bánh tiêu
Nhớ tiếng "xập xòe" của ông giác hơi đấm bóp
Nhớ giọng rao "chế mà phủ" của người đàn bà Tàu
Nhớ món nợ chén chè bây giờ chưa trả
Nhớ Sài Gòn khôn nguôi thời “đèn ngọn tỏ ngọn lu ”.
Thành phố Sài Gòn giờ đây không còn những con phố vắng bóng người buổi sáng.
Không còn những hàng cây xanh trước nhà Hát thành phố
Không còn phố Lê Công Kiều, thương xá Tax và hình ảnh một thời lịch lãm.
Thương xá được gọi là GMC (*) xây từ năm 1880
Năm 1998 được phục hồi tên gọi cũ (**)
Nay sẽ ra đi như hình ảnh xa xưa

Người mang tâm sự Hàn Hoành
Nghe như liễu rủ nơi đài nước phun
"Mai về hỏi Liễu Chương Đài
Cành xuân đã bẻ cho người chuyền tay" (***)
Công trường Lam Sơn liễu nghiêng dáng rủ
Như người lính Cộng Hòa năm xưa đã một lần thua trận

Đã thua trận là mất đi tất cả
Mất từ dấu vân tay đến lý lịch con người
Bọn thắng trận có trong tay tất cả
Chúng nay là chủ sở hữu toàn dân
Bán đất nước, bán đảo xa ngoài biển
Bán con người làm nô lệ cựu thù

Có gì đâu một Sài Gòn đã đổi tên là thành phố Bác
Bởi khi xưa họ đã có quyết tâm
Sau chiến thắng sẽ xây gấp mười lần hơn trước
Dù chỉ lợi một phần trăm cho dân nghèo trong nước
Còn bao nhiêu bỏ trong túi đảng ta
Đó là hệ quả đương nhiên dành cho người "Đầy tớ nhân dân" trong thời buổi mới.


****************



Ghi chú:

* GMC: Tax Grands Magasins Charner
** Thương xá Tax
*** Phan Văn Thạnh, cảm tức từ câu:
"Chương đài liễu tích nhật thanh thanh
Kim tại phủ, dã ưng phân chiết tha nhân thủ"
(Cây liễu Chương đài xưa xanh xanh
nay còn không hay là tay kẻ khác bẻ mất rồi)



Cái Thiện sẽ ra đi...? 


Mới đây hải ngoại có hai nhà văn đã ra đi không trở lại
Nguyễn Tấn Chức một người chuyên vạch trò gian trá
Ông Hà Tiến Nhất cũng chẳng thua
Bây giờ lại đến một ông nhà văn trong nước

Ông Hoàng Tiến ít ai người biết đến (1)
Nhưng bài viết về ngày tang Trần Độ (2)
Đã nói lên khí phách của ông ta
Đừng nói rằng ông đã già nên bọn cường quyền bỏ qua

Cứ nghe nhạc sĩ Trần Tiến nói
Trong ngày kỷ niệm 20 năm âm nhạc
Chỉ một bài "Cây me" mà phải trốn chui trốn nhủi (3)
Thế mới biết cường quyền ác hơn beo, cọp

Cũng nực cười có bọn hô hào chống Cộng
Đánh với cọp, beo lại đòi bất bạo động
Đánh với cọp, beo lại đòi hòa giải, bắt tay
Cứ như thế nên nước Việt sẽ ngàn năm tăm tối!


Đặng Quang Chính 

Ghi chú:

(3) Ngoài kia có chú bé, trèo cành me, mắt xoe tròn lắng nghe
(
h..ps://vi.wikipedia.org/...E1%BB%9Di_b%C3%A9_con)