Chính phủ vô nhân đạo mới trục xuất người yêu nước

Chính phủ vô nhân đạo mới trục xuất người yêu nước

Paulus Lê Sơn  
Ông Phạm Minh Hoàng trong cuộc biểu tình phản đối Formosa hôm 1/5/2016. Ảnh Nguyễn Hoàng Vi
Hôm 1/6/2017, Tổng Lãnh Sự (TLS) Pháp tại Sài Gòn đã mời Cựu tù nhân lương tâm, Giáo sư Phạm Minh Hoàng, viết tâm thư sau khi được thông báo tin xấu về việc nhà nước Việt Nam ngày 17/5 đã ký quyết định hủy bỏ quốc tịch Việt Nam của ông, và điều này đưa đến việc trục xuất ông về Pháp” (ông Hoàng có song tịch Pháp Việt). Tin này được Tổng Lãnh Sự (TLS) Pháp tại Sài Gòn thông báo cho ông Hoàng vào 01.6.2017.


Từ một con người yêu nước…

Đọc những dòng tâm thư của ông Hoàng mới thấy được cái tinh thần yêu nước nồng nàn cháy bỏng trong con người ông. Trong tâm thư ông Viết: “Khi máy bay đang lượn trên bầu trời Sàigòn, tôi nhìn qua cửa sổ và tự nhủ sẽ trở về để xây dựng quê hương đang điêu tàn vì chiến tranh”. – Tháng 11/1973.

Trải qua bao biến cố của lịch sử đất nước, ông Hoàng vẫn giữ trong lòng “canh cánh hướng về quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn của mình”. Và ông đã trở lại Việt Nam từ năm 2000 để đem hết sinh lực và tâm trí của mình mà truyền đạt kiến thức đến cho giới trẻ với khả năng và óc sáng tạo đang ở mức sung mãn vượt bực.

Trở thành nạn nhân của sự vô nhân đạo

Tuy nhiên, những việc làm của ông Hoàng không được Hà Nội Vinh Danh. Trái lại, ông Phạm Minh Hoàng đã bị bắt vào năm 2010 vì đã lên tiếng về tình hình đất nước, lúc đó ông Hoàng đang dạy cùng lúc 5 môn toán khác nhau tại Đại học Bách Khoa Sài Gòn.

Trước sức ép của dư luận và nhờ sự can thiệp của chính phủ Pháp cùng sự lên tiếng của các tổ chức nhân quyền cũng như sự đấu tranh của nhiều người trong, ngoài nước, nhà cầm quyền kết án ông Hoàng chỉ 17 tháng tù giam và 3 năm quản chế.

Không dừng lại đó, Hà Nội đã tìm một phương pháp triệt hạ cuối cùng, đó là ly tán gia đình, đánh cắp quê hương. Uất hận thay khi đọc những dòng thư đau đớn của ông Hoàng “Ngày xưa, khi bị tù, tôi nghĩ đó sẽ là những chuỗi ngày đau khổ nhất của một con người, nhưng bây giờ tôi thấy còn một thứ kinh khủng hơn, đó là không được sống trên quê hương của mình”. Đó là về tình cảm liêng thiêng của cá nhân đối với quê hương đất nước.

Còn tình cảm bất tử huyết thống gia đình thì sao đây? Nhà cầm quyền Hà Nội trục xuất ông Hoàng qua Pháp như là một nhát dao đâm thâu lòng của những thành viên trong gia đình ông Hoàng. Tình cảm vợ chồng bị gián đoạn, ly tán, con thơ thiếu vắng sự chăm sóc, dạy dỗ của cha hiền, người anh trai thương phế binh tật nguyền không nơi tựa nương.

Ôi chao! Một quyết định của một nhà cầm quyền đối với một gia đình sao mà nó bi tráng, đau thương và cực kỳ vô nhân đạo. “Hoàn cảnh gia đình không cho phép vợ tôi đi cùng, vì còn phải chăm sóc mẹ già cũng như lo cho ông anh tật nguyền, điều này có nghĩa gia đình chúng tôi sẽ phải ly tán”. – Đó là những lời đau nhói tận tâm can của người trong cuộc mà chúng ta đọc thấu hiểu sâu đến đau cùng với họ.

Chủ thuyết cộng sản là tam vô, đó là vô gia đình, vô tôn giáo, vô tổ quốc. Thì này đây, Giáo sư Phạm Minh Hoàng cùng gia đình của ông là nạn nhân hiện thân rõ ràng cho cái chủ thuyết tà giáo của chủ nghĩa cộng sản. Biến một con người từ có gia đình, tổ quốc thành hư không. Chúng ta thật bất hạnh khi phải sống trong một đất nước bị cai trị bởi một chế độ cộng sản.
Không một ai, tổ chức, đảng phái hay chính quyền nào có quyền cho cá nhân nào đó được sống hay chết trên quê hương của họ. Sự minh định và nguồn gốc của một nhà nước đến từ quyền lực từng cá nhân mà tạo nên nhà nước đó.

Dù chính phủ Việt Nam có dùng thủ đoạn hèn hạ nào để tước quyền được sống trên quê hương của người yêu nước thì họ vẫn luôn là một người mà như chính ông đã nhấ mạnh trong tâm thư rằng “Người ta có thể đưa tôi ra khỏi Việt Nam, nhưng không ai có thể đưa Việt Nam ra khỏi tôi”. Điều đó chỉ chứng tỏ cho cả và thiên hạ biết rõ hơn bản chất của một chính phủ vô nhân tính, bất hiếu với dân.

03.06.2017
Paulus Lê Sơn

Nguyên văn bức thư của Giáo sư Phạm Minh Hoàng viết trên trang facebook cá nhân của ông :

Tâm Thư

Kính gửi cộng đồng Faceboook cùng các bạn bè, thân hữu xa gần,

Ngày 1/6/2017 vừa qua, Tổng Lãnh Sự (TLS) Pháp tại Sài Gòn đã mời tôi lên để thông báo một tin "rất xấu": nhà nước Việt Nam ngày 17/5 đã ký quyết định hủy bỏ quốc tịch Việt Nam của tôi, và điều này đưa đến việc trục xuất tôi về Pháp (tôi có song tịch Pháp Việt).

Khi tôi đặt bút xuống viết những dòng này, tôi có cảm tưởng như còn đang say rượu. Vợ và con tôi nghe tin này khóc ngất. Anh tôi (thương phế binh VNCH tật nguyền gần 100%) cũng bàng hoàng. Hoàn cảnh gia đình không cho phép vợ tôi đi cùng, vì còn phải chăm sóc mẹ già cũng như lo cho ông anh tật nguyền, điều này có nghĩa gia đình chúng tôi sẽ phải ly tán.

Tháng 11/1973...

nhưng tôi còn nhớ như ngày hôm qua, tôi cất bước sang Paris du học. Khi máy bay đang lượn trên bầu trời Sài Gòn, tôi nhìn qua cửa sổ và tự nhủ sẽ trở về để xây dựng quê hương đang điêu tàn vì chiến tranh. Hai năm sau, mọi suy tính của tôi sụp đổ và tôi bắt buộc phải bước vào một cuộc đời mới, nơi một phương trời mới với những suy nghĩ mới, tuy nhiên trong lòng tôi vẫn canh cánh hướng về quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn của mình.

Sau một thời gian sinh sống và làm việc, tư tưởng trở về Việt Nam lại nhem nhúm trở lại và tôi đã cắp sách đến trường để trang bị cho mình những kiến thức ích lợi cho công việc ở Việt Nam.

Trở về nước năm 2000, tôi trầy trật mới tìm được một công việc thích hợp trong Đại học Bách Khoa SG với đồng lương ít ỏi. Trong suốt 10 năm giảng dạy, tôi vẫn tự nhủ mình không phải là một người thầy giỏi, tôi chỉ được mỗi cái chăm chỉ và tận tâm. Tôi tự hài lòng với bản thân vì đã đem hết sinh lực và tâm trí của mình để truyền đạt kiến thức đến cho giới trẻ.

Khi tôi bị bắt vào năm 2010 vì đã lên tiếng về tình hình đất nước, tôi đang dạy cùng lúc 5 môn toán khác nhau và đó là lúc khả năng và óc sáng tạo của tôi đang ở mức sung mãn vượt bực.

Nhờ sự can thiệp của chính phủ Pháp và sự lên tiếng của các tổ chức nhân quyền cũng như sự đấu tranh của nhiều người trong, ngoài nước, án của tôi tương đối nhẹ, chỉ 17 tháng tù giam và 3 năm quản chế. Có điều sau đó thì hoài bão đi dạy của tôi cũng sụp đổ.

Thỉnh thoảng tôi tính mở lớp Pháp văn nhưng họ vẫn rầy rà đủ thứ. Thậm chí vào năm 2016, khi cùng các bạn trẻ chia sẻ và trao đổi các kiến thức về quyền con người, về pháp luật Việt Nam, về kỹ năng sống cũng bị công an giải tán một cách thô bạo, máy móc bị tịch thu. Cho đến ngày hôm nay những khiếu kiện của tôi vẫn bay vào hư vô.

Cho dù khó khăn và đe dọa đủ điều, tôi vẫn cố gắng duy trì những phản ứng và những đóng góp của mình về các vấn đề của đất nước. Những bài viết của tôi mang tính phê bình nhưng bao giờ cũng chừng mực, ôn hòa và không thể kết luận là nguy hại đến an ninh quốc gia. Tuy nhiên, dưới mắt nhà cầm quyền cộng sản, chừng ấy là chưa đủ. Qua các kênh thông tin, tôi biết tôi vẫn là một cái gì đó tiềm tàng đe dọa đến họ, và mặc dù đã duy trì phản ứng của mình một cách rất chừng mực và thận trọng, họ cũng không yên lòng, để sau cùng đi đến quyết định tước quốc tịch của tôi.

Việc tước quốc tịch đồng nghĩa với việc trục xuất, nghĩa là tôi không có quyền sống và chết trên quê hương của mình.

Tôi còn nhớ, khi tiếp xúc với TLS Pháp vào năm 2010-2011 khi còn ở trong tù, tôi có minh định rằng tôi chọn ở tù hơn bị trục xuất. Ngài TLS lúc ấy đã ghi nhận và nhắc đi nhắc lại nguyện vọng của tôi và hứa sẽ giúp tôi toại nguyện.

Ngày hôm nay tình hình có vẻ đã thay đổi. Việc bỏ tù một công dân Pháp có lẽ sẽ phức tạp cho cả hai chính phủ và cuối cùng họ đã chọn một giải pháp đỡ phiền phức nhất nhưng cũng vô nhân đạo nhất, vì hơn ai hết, họ biết rõ hoàn cảnh gia đình tôi đơn chiếc như thế nào.

Ngày xưa, khi bị tù, tôi nghĩ đó sẽ là những chuỗi ngày đau khổ nhất của một con người, nhưng bây giờ tôi thấy còn một thứ kinh khủng hơn, đó là không được sống trên quê hương của mình.

Ngay trong lúc này, tôi chưa nhận được bất cứ văn bản nào về vụ tước quốc tịch, nên chỉ biết gởi đến bà con thân thương những dòng tâm sự này và mong được sự cảm thông và hậu thuẫn của mọi người bằng cách chia sẻ rộng rãi bức Tâm Thư này đến cho bạn bè. Gia đình chúng tôi cũng đã liên hệ với luật sư để tìm hiểu thêm và tôi được biết hành vi tước quốc tịch tôi là sai pháp luật Việt Nam (xin xem tài liệu dưới đây).

Cuối thư, tôi xin chép lại đây một câu nói của một người đấu tranh đã bị trục xuất: "Người ta có thể đưa tôi ra khỏi Việt Nam, nhưng không ai có thể đưa Việt Nam ra khỏi tôi."