SỚ TÁO QUÂN- Lão Ngoan Đồng

SỚ TÁO QUÂN



Lão Ngoan Đồng

Kính tấu Ngọc Hoàng, Táo người Việt Nam,
Diện kiến Long Nhan, tấu trình sự thể.
Không như thông lệ, cởi chép về chầu,
Thiệt rầu thúi ruột, chẳng thấy chép đâu?
Tìm hỏi lâu lâu, tại thằng Trọng Lú,
Luật rừng luật rú, cho phép “mô-sa”,
Chất độc thảy ra, sông hồ ao biển,
Cá chết muôn thiên, còn đâu cá chép ?
Dân tình thét mét, nó tống vô lao.
Trong bụng nao nao, làm sao chầu kịp ?
Thiệt may muôn kiếp, giải hết nỗi lo,
Một đám lửa to, từ lò Trong Lú,
Khói tỏa mịt mù, giống như cái đảo,
Chẳng cần ai bảo, thần nhảy tót lên,
Về chầu Thượng Đế.


*

Muôn tâu Ngọc Đế , nước Việt ngày nay,
Thiên tai nhân họa, trải suốt mọi miền,
Lũ lụt triền miên, dân tình đói khổ.
Lại thêm độc tố, của bọn “Mô-sa”,
Được cha Cả Trọng, là Tập Cận Bình,
Ra lịnh âm binh, phải mau ký phép,
Chẳng được lép-nhép, chống đối lịnh ta.
Cho “phọt-mô-sa”, thảy ra độc thủy,
Trong lò tích lũy, thán khí “cạt-bon”,
“Ạt-son” thạch tín, gây bịnh giết người,
Chẳng những chết người, diệt luôn cầm thú.
Cá voi cá mú, cá chép mực tôm
Chúng nhảy lôm xôm, chết đầy mặt nước.
Nếi ai vô phước, ăn hải sản nầy,
Chẳng đầy một bửa, ngã chết đoạn trường.

*

Không chỉ môi trường, mà luôn thực phẩm,
Hán tặc chắc mẫm, phải diệt Việt Nam,
 Bản chất hiễm nham, trộn ngàn hóa chất,
Vô nhị độc nhất, trong mọi loại hàng,
Bán sang Việt Nam, giết người muôn vạn.

*

Chưa hết gian nan, lại thêm cộng Việt,
Là quân chết tiệt, tay sai giặc tàu,
Chế độ tào lao, gọi là “xã nghĩa”.
Chúng phịa rất tài, chúng khiến côn an,
Dùng làm khiên đở, cho đảng búa liềm.
An bình thì hiếm, đầy dẩy cướp ngày. (*)
Nếu ai phản lại, chúng bắt bỏ tù.
Khổ cảnh trong tù, kể sao cho hết.
Như bầy rắn rết, đánh đập khảo tra,
Chúng ép cho ra, ghép tội chẳng làm.
Nhiều người chẳng kham, lăn đùng ra chết,
Dấu nhẹm dấu vết, bảo tự tử mà !
Khảo tra chưa chết, chúng lại ép cung,
Chúng ghi lung tung, bắt phải nhận tôi.
Thế rồi chúng lôi, ra tòa rô-bốt,
Tòa cộng sản “mốt”, đảng chỉ thị rồi,
Chánh thẩm nhép mội: bị can có tội !

*

Hành dân không thôi, chúng cho chưa đủ.
Tóm thu mọi thứ, để vét tiền dân,
“Thuế thân” thuế “phí”, lệ phí “đầu tiên”
Muốn phiền đến chúng, trước hết “tiền đâu”?
Ở khắp đâu đâu, cũng cùng một lối.
Bôi trơn tới trước, mới tính sự tình.
Cái bọn yêu tinh , cốt loài tham nhũng.
Trong bọn của chúng, thằng đớp  thằng nhìn,
Phải đành lặng thinh, vì không cùng bọn,
Vậy nên chúng chọn, đường lối giành ăn,
Chúng chạy lăng xăng, đánh nhau chí chóe,
Giờ khoe lò lửa, dù củi tươi khô,
Cũng đều bỏ vô, lửa lò đốt sạch…
Chẳng cần minh bạch, chúng thay phiên nhau,
Kẻ trước thằng sau, thay nhau tham nhũng.
Giết nhau kệ chúng, nhưng khổ dân lành,
Chẳng còn chiếu manh, để lót lưng ngủ.
Dân không có đủ, Hạnh Phúc Tự Do,
Đa số mãi lo, tiền tài mạng sống,
Đuổi tàu, diệt cộng, để người khác lo,
Chỉ biết co ro, để rồi chờ chết,
Thiệt là quá bết, can đảm mất tiêu!

*

Rắp-bo bấy nhiêu, những điều tối thiểu.
Có điều khó hiểu, tội ác cộng quân,
Luân thường đạo lý, chúng cũng triệt tiêu.
Nhưng chẳng bao nhiêu, chịu nghe sớ tấu.
Thần nay thỉnh cầu, Mầu Ni, Thượng Đế,
Quyền thế vô biên, nên làm một việc,
Chỉ một việc thôi, cẩu đầu xử trảm !
Cho chúng chết thảm, cái bọn cộng gian
Để giải gian nan, cho người dân Việt.
Tạ ơn hết biết, Ân đức Phật Trời.
Thần đã cạn lời, nên xin bái biệt.
*
Táo Việt Tự Do, Nay làm rắp-bo.

Lão Ngoan Đồng


----

Ghi chú:
(*) Ai ơi phải nhớ điều nầy,

Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan