Dáng ai trong chiều xuân - Nguyên Thạch

Dáng ai trong chiều xuân 




Tôi có người quen ở phương xa 
Thường ra biển Thái ngóng quê nhà 
Có khi u uẩn dòng ngấn lệ 
Dáng anh buồn lắm, lúc chiều tà.

Mấy mùa xuân nhớ, xuân viễn xứ 
Thầm đếm cô đơn nhuốm muộn phiền 
Đêm Ba Mươi Tết, trà độc ẩm 
Mơ về xuân cũ, xuân đoàn viên.

Xuân chốn tha phương không mai nở 
Đầu năm nhạt nhẽo những gói quà 
Trầm ngâm lạc giữa xuân tiết lạnh 
Lòng anh cô đọng bao xuân qua.

Ngày rời đất mẹ, anh trẻ lắm 
Vóc dáng thư sinh, nhựa sống đầy 
Cuộc sống xứ người danh thành đạt 
Đau đáu quê xưa, đời lất lây…

Xuân nay, lại cũng nhớ xuân xa 
Tâm tư gởi trọn đến quê nhà 
Dáng ai thểu não chiều xuân vắng 
Người trai trẻ ấy, giờ đã già!.



Xuân Ơi Đừng Đến Nữa



Gởi ai tà áo Tết nhạt màu
Nhắn người phương ấy chuỗi niềm đau
Xuân nơi cố quận 
Xuân buồn lắm 
Trĩu nặng gánh đời nét hư hao.

Gởi người khách lạ chốn tha phương 
Trông về đất mẹ Xuân cố hương 
Vẫn biết là đau Xuân viễn xứ 
Cứ vui hương cũ xuân tình thương.

Khách hỡi cứ mơ Xuân đường tơ 
Để khỏi nhìn Xuân dáng vật vờ 
Để không trông cảnh đời ngang trái... 
Tưởng như đất mẹ Xuân còn thơ.

Phố dẫu hoa đăng điện sáng chưng 
Nhưng nàng xuân rảo bước ngập ngừng 
Nẻo xuân đâu hỡi?
Đường mờ lối
Đau những mảnh đời mắt lệ rưng.

Xuân ở nơi đây thiếu đóa mai 
Hòa trong Xuân nặng tiếng thở dài 
Mùa Xuân đất nước xa vời lắm 
Đường Xuân mờ bóng dấu tương lai.

Hối hã chiều về đêm Ba Mươi 
Tất tã mắt ai vắng nụ cười 
Sài Gòn hụt hẩng buồn vô vọng 
Xin đừng đến nữa mùa Xuân ơi.

Nguyên Thạch