CHỐNG CỘNG KHÔNG PHẢI LÀ LÀM CHÍNH TRỊ.

“…tại tất cả các quốc gia tự do khác, chẳng hạn Pháp, Anh, Ý, Hòa Lan, Đan Mạch... tại Mỹ, đảng Cộng Sản cũng được tự do hoạt động công khai, được cả đưa người ra tranh cử Tổng Thống nữa... Thế mà quân đội Mỹ lại vào Việt Nam để đánh giết Cộng Sản! Tại sao? Tại vì ở Mỹ cũng như tại các quốc gia nói trên, đảng Cộng Sản chỉ quyết dành lấy chính quyền bằng lá phiếu, bằng đường lối ôn hòa, bằng sự tự do lựa chọn của người dân...Trái lại, tại Miền Nam Việt Nam, với sự xâm nhập người và vũ khí bất hợp pháp từ miền Bắc, Cộng Sản VN đang dùng họng súng AK, dùng võ lực để ép buộc người dân phải theo Cộng Sản.”

CHỐNG CỘNG KHÔNG PHẢI LÀ LÀM CHÍNH TRỊ.

Theo thiển ý, trong một số Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh tại hải ngoại hiện nay, nhiều người đã cố tình lợi dụng và xuyên tạc cụm từ "KHÔNG LÀM CHÍNH TRỊ" để đạt mục tiêu chính trị của riêng họ.

- Chống Cộng không phải là LÀM CHÍNH TRỊ, chống Cộng là chống ĐỘC TÀI ÁP BỨC, chống Cộng là CHỐNG BẤT CÔNG, THAM NHŨNG, Chống Cộng là để XÂY DỰNG TỰ DO, DÂN CHỦ.


- Đề cập tới các biến cố lịch sử, nhất là những biến cố liên quan trực tiếp tới các sinh hoạt học đường trước năm 1975... cũng không phải là "làm chính trị" mà là "VIẾT LỊCH SỬ". Thí dụ Vụ VC pháo kích vào trường tiểu học ở Cai Lậy, vụ Việt cộng ném lựu đạn vào giữa buổi lửa trại của các học sinh tai sân vận động Qui Nhơn...  Các biến cố Tết Mậu Thân tại Huế, Đại Lộ Kinh Hoàng...Ngay cả khi đề cập tới biến cố lịch sử như vụ cướp chính quyền ngày 19-8-1945, Hiệp định Geneve chia đôi đất nước ngày 20/7/1954, biến 1-11-1963, biến cố ngày 30-4-1975... cũng không phải là... làm chính trị, cũng không phải là "chuyện chính trị", mà là chúng ta đang đề cập tới lịch sử, chúng ta đang viết Sử, chúng ta đang học Sử. 

Dĩ nhiên, đã là Sử, thì phải tuyệt đối trung thực và khách quan. Sử là thông tin chứ không phải là tuyên truyền.

Vũ Linh Châu.

 Nhân tiện, xin gửi tới qúi vị và quí bạn một ý kiến có liên hệ với đề tài trên đây.

BỘ QUỐC GIA GIÁO DỤC VIỆT NAM CỘNG HÒA ĐÃ HOÀN TOÀN ĐỨNG NGOÀI CUỘC CHIẾN CHỐNG CỘNG VỪA QUA!.

Xin được mạnh dạn góp ý về trách nhiệm của Bộ Quốc gia giáo dục trong cuộc chiến tranh vừa qua:

Trong mọi sinh hoạt học đường, nhất là trong các sách giáo khoa, Bộ Quốc Gia Giáo Dục của cả hai nền Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hoà đã hoàn toàn đứng ngoài, đã không đóng góp vào công cuộc đấu tranh chống Cộng của Quân Dân Miền Nam, ngoại trừ một vài hành động tự phát của các trường như viết thư, thăm viếng hay ủy lạo các chiến sĩ nơi tiền tuyến...

Trong khi các cơ quan truyền thông, các cơ sở tuyên truyền dân vận, tâm lý chiến, các báo chí, truyền thanh, truyền hình...đã vận động mọi nỗ lực, ngày đêm yểm trợ cho cuộc chiến đấu vũ trang cam go ngoài mặt trận, và cuộc chiến tranh tâm lý phức tạp tại hậu phương, thì trong các lớp học, không có một chữ, không có một lời đề cập tới cuộc chiến đang từng giờ, từng phút sôi sục chung quanh.

Thí dụ:

-      Trong môn Công dân lớp 12, dậy về các Chính thể, Bộ cũng đã quên không đề cập tới hình thức Quốc hội chế lừa bịp của các nước Cộng sản.

-      Tệ hại nhất là ngay cả môn Sử học, trong tất cả các sách giáo khoa, Bộ đã cố tình làm lơ, không hề đề cập tới, không hề đả động đến những biến cố lịch sử cận đại, những thủ đoạn bỉ ổi thâm độc và gian ác của Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản VN. Đó là những nguyên nhân, những thủ phạm đã tạo nên cuộc chiến khốc liệt đang diễn ra hàng ngày, đang gây ra muôn ngàn đau thương tang tóc cho mọi người, mọi nơi. Thí dụ, Việt minh CS tiêu diệt các đảng phái Quốc gia, vụ cướp chính quyền ngày 19-8-1945, hiệp ước sơ bộ ngày 6-3-1946, chính sách tiêu thổ kháng chiến, đấu tố địa chủ, hiệp định Genève chia đôi đất nước ngày 20-7-1954, phong trào di cư... Đó là những biến cố đã hoàn toàn đi vào dĩ vãng, đã trở thành lịch sử, nói chi tới những sự việc đang xảy ra ngay trước mắt, như Mặt trận Giải Phóng Miền Nam, đường mòn Hồ Chí Minh, quân đội Bắc Việt xâm lăng... Tại sao Mỹ lại đem quân vào Việt Nam, mục tiêu của quân đội Mỹ và của quân đội thực dân Pháp khác nhau thế nào? Quân đội Việt Nam Cộng Hòa có phải là lính đánh thuê cho Đế quốc Mỹ hay không...

Tóm lại, trong tất cả các sách giáo khoa, lịch sử Việt Nam đã chấm dứt hoàn toàn cùng thời gian Thế chiến thứ hai kết thúc.

Các biến cố chính trị xảy ra tại nước ta sau ngày
15-8-1945, đã không hề được đề cập tới trong tất cả mọi lớp học tại Miền Nam Việt Nam .

Môn Sử học mà còn như vậy, dĩ nhiên các môn Nhân văn và Khoa học khác, kể cả môn Công dân giáo dục, Việt văn, Sinh ngữ ... đã không hề có một câu một chữ đề cập tới cuộc chiến gay go mà toàn quân toàn dân Miền Nam đang phải đương đầu.

Đồng ý là không đem chính trị vào học đường, nhưng chống Cộng có phải là làm chính trị phe phái không, hay chỉ là chống cái ác, cái dữ. Sao không chống Cộng tại học đường mà lại chống Cộng ngoài chiến trường. Đồng ý là không nên bắt chước lối giáo dục nhồi sọ của CS: “Em có 5 ngón tay, không đủ đếm máy bay, của quân xâm lược Mỹ, rơi trên nước non này”.

Nhưng sao không bắt chước chương trình giáo dục của Mỹ, cho học sinh biết rõ về các biến cố quan trọng đang xảy ra hàng ngày. We report, you decide. Thầy cô trình bày, các trò quyết định. Thấy các em học sinh ở Mỹ hiện nay, thỉnh thoảng vẫn phải mua nhật báo để làm Home work về các biến cố thời sự quan trọng mà xót xa trong lòng. Ngay cả các em học sinh Tiểu học ở Mỹ, tất cả đều hiểu biết rất rõ về các sự việc đang diễn tiến tại Afganishtan, Iran, Iraq, sóng thần ở Nhật, ở Nam Á Châu, vụ 9/11 tại New York, bão Katrina ở Louisiana, bom nguyên tử của Bắc Hàn của Iran ... 

Chắc chắn không ai dám nói Người Mỹ đang đem chính trị vào học đường, đang áp dụng chính sách giáo dục nhồi sọ kiểu Cộng Sản tại các lớp học.
Vì không có tài liệu nào, không có sách giáo khoa nào của Bộ đề cập tới, nên Bộ đã làm cho các nhà giáo có nhiệt tâm phải “lưỡng đầu thọ địch”. Ban Giám Đốc sẽ cho là lạc đề, địch sẽ dễ dàng ghép cho tội phản động. Hơn nữa, về mặt tâm lý, đối với học trò thời đó, thường thì thầy cô bao giờ cũng đúng, nhiều khi còn đúng hơn cả cha mẹ nữa. Thầy cô không hề bao giờ chê trách Cộng Sản, mà sao chính quyền và quân đội thì lại đàn áp Cộng Sản tàn bạo như vậy. Thà rằng Bộ có nhắc tới, ai có nhiệt tâm thì khai thác triệt để, ai sợ hay đang ở những vùng xôi đậu thì đọc phớt qua.

Để làm sáng tỏ thêm những ý kiến mới lạ và táo bạo nêu trên, xin được nói sơ qua về một vài biến cố chính trị vô cùng quan trọng, những mấu chốt, những khúc quanh của vận mạng dân tộc trong môn Sử học, nhưng đã bị Bộ bỏ quên, đã bị gạt ra ngoài các sách giáo khoa:

-   Trước nhất là Cuộc biểu tình ngày 19 tháng 8 năm 1945:

Thực dân Pháp cai trị nước ta từ năm 1884. Trong Thế chiến II, Pháp thuộc phe Đồng Minh, Nhật thuộc phe Trục. Đêm 9 tháng 3 năm 1945, Nhật đã bất ngờ tiêu diệt quân Pháp, chiếm quyền cai trị Việt Nam. Nhưng chỉ mấy tháng sau, ngày 15 tháng 8 năm 1945, Nhật đã thua trận, phải đầu hàng. 

Nước Việt Nam bất ngờ được hoàn toàn độc lập vì không còn bị ai cai trị nữa. Do vậy, bốn ngày sau, 19 tháng 8, công chức, sinh viên học sinh và dân chúng Hà Nội đã tổ chức một cuộc biểu tình tự phát trước nhà hát lớn để biểu dương lực lượng với quốc tế. Con cáo già Hồ Chí Minh và bọn đàn em đã may rất nhiều cờ đỏ sao vàng rồi phân phát cho dân chúng và đã biến cuộc biểu tình này thành ra là của Việt Minh Cộng Sản. Với rất nhiều cờ đỏ sao vàng ở phía dưới, với tài ăn nói hùng hồn trên khán đài, Hồ Chí Minh đã dễ dàng giành được chức vụ Chủ tịch nước, đứng đầu chính phủ của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa... Vụ cướp chính quyền này là hành động gian manh đầu tiên của Hồ Chí Minh, nó đã là một biến cố lịch sử mấu chốt vô cùng quan trọng trong lịch sử Việt Nam cận đại, vì nó đã làm cho tên tuổi của Hồ Chí Minh nổi bật trên chính trường Việt Nam và thế giới, mở đầu cho muôn vàn tang tóc đau thương mà nhân dân ta phải gánh chịu cho tới ngày nay.

-   Kế đến là Hiệp ước Sơ bộ ngày 6 tháng 3 năm 1946.

Thế chiến II chấm dứt, để tước khí giới của Nhật, Đồng Minh đã chia Việt Nam làm đôi theo vĩ tuyến 16: phía Nam, giao cho quân đội Anh, phía Bắc giao cho quân đội Trung Hoa quốc gia của Tưởng Giới Thạch. Thực dân Pháp liền theo chân quân Anh vào tái chiếm miền nam vĩ tuyến 16. Lãnh tụ và các cán bộ của các đảng phái quốc gia cũng vội vã tháp tùng quân đội Trung Hoa Dân Quốc, do tướng Lư Hán chỉ huy, để trở về miền Bắc. Dĩ nhiên các đảng phái quốc gia sẽ được tướng Lư Hán nâng đỡ vì cùng là người quốc gia chống Cộng.

Nhưng Hồ Chí Minh đã phát động Tuần lễ Vàng, hắn hô hào dân chúng quyên góp tư trang vàng bạc nói là để mua súng chống Pháp. Các giỏ càng xế được để tại các đầu chợ, đầu phố. Vì lòng ái quốc sôi sục của toàn dân trong những ngày đầu mới dành được độc lập, Việt Minh Cộng Sản đã thu được nhiều tấn vàng. (Ngay cả Giám mục Hồ Ngọc Cẩn cũng ủng hộ giây chuyền vàng đeo thánh giá của phẩm phục giám mục cho tuần lễ vàng này). Nhưng Hồ Chí Minh đã đem phần lớn số vàng đó biếu tặng cho tướng Lư Hán, để Lư Hán bỏ rơi và nhất là làm ngơ để Việt Minh tiêu diệt các đảng phái quốc gia. Chúng tự do bắt cóc người quốc gia, nhiều nhất là các đảng viên Việt Nam Quốc dân đảng, thường là chúng bất ngờ chụp bao bố qua người nạn nhân, cột lại rồi chờ đêm tối đem thả xuống sông Hồng Hà, gọi là cho đi mò tôm, nhà văn Khái Hưng là một trong các nạn nhân đó.

Để củng cố vững chắc thêm cho địa vị cá nhân của mình và của đảng Cộng Sản, để đủ thời gian tận diệt các đảng phái quốc gia hầu có thể làm tròn sứ mạng mà Cộng Sản quốc tế đã giao cho, đó là nhuộm đỏ cả nước Việt Nam, Đông Dương và Đông Nam Á, Hồ Chí Minh đã ký kết với thực dân Pháp Hiệp ước sơ bộ ngày 6/3/1946. Trong hiệp ước này, Hồ Chí Minh đã chấp thuận để cho thực dân Pháp được phép đóng quân tại Hà Nội, Hải Phòng, Huế, (1) Đà Nẵng và các thành phố lớn khác tại miền bắc vĩ tuyến 16, thay thế cho quân đội của tướng Lư Hán. Quân đội Trung Hoa quốc gia rút đi, cán bộ của các đảng phái người Việt quốc gia cũng phải rút theo, nếu không sẽ bị Việt Minh tiêu diệt hết. Hòa ước Sơ bộ ngày 6/3 này đã mở đầu cho cuộc chiến tranh Việt-Pháp trên toàn quốc.

-    Rồi việc chia cắt đất nước bằng sông Bến Hải năm 1954, một triệu người Bắc đã rời bỏ mồ mả Tổ Tiên để di cư vào Miền Nam. Nhất là cuộc nội chiến Nam Bắc tương tàn kéo dài mãi tới ngày 30/4/1975 mới kết thúc...

-    Ngoài các biến cố mấu chốt vô cùng quan trọng đã trở thành lịch sử nêu trên, Bộ Quốc Gia Giáo Dục còn bỏ quên các vấn nạn đang sôi sục hàng ngày, thí dụ như sự hiện diện của quân đội Mỹ trên chiến trường Việt Nam bây giờ. Đây là một vấn đề cốt lõi căn bản của cuộc chiến đang ác liệt diễn ra hàng ngày, ngay chung quanh mọi lớp học. Đây là một lợi khí tuyên truyền sắc bén hữu hiệu nhất của đối phương, chúng ra rả suốt ngày đêm rằng Mỹ là Thực dân Đế quốc đang xâm lăng Việt Nam, cũng giống như Thực dân Pháp trước đây. Đánh Mỹ là để cứu nước. Chính quyền và quân đội Miền Nam cũng chỉ là tay sai, là lính đánh thuê cho hết thực dân Pháp rồi lại đến Đế quốc Mỹ!

Trong khi sự thật hiển nhiên là Quân đội Mỹ có mặt để bảo vệ Tự Do cho nhân dân Miền Nam Việt Nam. Bằng chứng là, cũng như tại tất cả các quốc gia tự do khác, chẳng hạn Pháp, Anh, Ý, Hòa Lan, Đan Mạch... tại Mỹ, đảng Cộng Sản cũng được tự do hoạt động công khai, được cả đưa người ra tranh cử Tổng Thống nữa... Thế mà quân đội Mỹ lại vào Việt Nam để đánh giết Cộng Sản! Tại sao? Tại vì ở Mỹ cũng như tại các quốc gia nói trên, đảng Cộng Sản chỉ quyết dành lấy chính quyền bằng lá phiếu, bằng đường lối ôn hòa, bằng sự tự do lựa chọn của người dân...Trái lại, tại Miền Nam Việt Nam, với sự xâm nhập người và vũ khí bất hợp pháp từ miền Bắc, Cộng Sản VN đang dùng họng súng AK, dùng võ lực để ép buộc người dân phải theo Cộng Sản. Do đó quân đội Mỹ đã có mặt để giúp Quân Dân Miền Nam bảo vệ quyền Tự Do Lựa Chọn của mình. (Cụ thể là như tại Mỹ hiện nay, nếu có ai cưỡng chế người khác bỏ phiếu theo ý mình, kẻ đó sẽ bị bỏ tù ngay lập tức).

Đơn giản và rõ ràng hiển nhiên như vậy, nhưng rất tiếc, đã không hề có một văn bản, một gợi ý nào từ trên đưa xuống.

Cho đến hôm nay thì tất cả nhân loại, kể cả mọi người Việt Nam, đều đã biết rõ, Cộng Sản chỉ là một mớ lý thuyết mơ hồ không tưởng, chỉ là đói rách bần hàn, chỉ là lừa lọc dối trá, chỉ là đàn áp bóc lột, chỉ là Vô Thần, Duy Vật...

Trong suốt thời gian 15 năm của cuộc chiến, chúng tôi đã may mắn được làm việc tại một trường nữ trung học tư thục Công giáo, nơi mà những người lãnh đạo đã nhận thức được các điều đó từ lâu. Do vậy, “Dẫu không cùng tài trai vui tranh đấu”, nhưng chúng tôi đã luôn luôn vận dụng hết khả năng để tiếp tay góp sức vào cuộc chiến chống Cộng cam go cực khổ này. 

   Bài viết trên đây trích từ Bút ký Trường Sơn Trường Hận. Trong buổi lễ ra mắt của cuốn sách, thi sỹ Nguyễn Chí Thiện đã phát biểu như sau:

“Trong thời gian cuộc chiến, tôi không sống ở Miền Nam, nhưng nếu những điều Giáo Sư Vũ linh Châu viết là đúng, thì một phần nào tôi đã hiểu, vì sao Quân Đội VNCH kiên cường như vậy, võ khí của Mỹ tối tân như thế, mà CS Miền Bắc lại là kẻ chiến thắng”.

Cũng phải công tâm mà nói, hình như vài năm trước ngày mất nước, một vị nào đó trong Nha Sinh Hoạt Học Đường đã thấy được những điều nói trên, nên khi có những biến cố đặc biệt, chẳng hạn vụ Việt Cộng pháo kích vào trường tiểu học Cai Lậy, Bộ đã có văn thư nhắc nhở đặc biệt. Xin cám ơn người tri kỷ, những văn thư hiếm hoi này đã là cơ hội ngàn vàng, đã được khai thác triệt để, trước sân cờ, trong các lớp học, trong các buổi họp giáo sư…

Đây là một đề tài rất lớn, một ý kiến cũng rất táo bạo. Ước mong sẽ được nhiều người, nhất là quí vị hữu trách tại Bộ Quốc Gia Giáo dục và qúi vị đồng nghiệp quan tâm bàn bạc và chỉ bảo thêm.

-------------

(1)      Đại phước cho dân tộc VN, vì Huế ở trong khu vực kiểm soát của Pháp, chứ nếu không thì Huế cũng đã bị chính sách “tiêu thổ kháng chiến” của HCM san bằng bình địa như thành Hoàng Đế (Thành Đồ Bàn, thành Võ Tánh, lầu Bảo Đại…) tại Bình Định và như biết bao dinh thự lâu đài cao ốc tại các thành phố khác trong vùng Việt Minh cai trị rồi. Mỗi năm thấy “Huế Festival” mà thương cho Bình Định Qui Nhơn).

Kính thưa qúi vị, như đã nói, bài phát biểu này của tôi được trích từ bút ký “TRƯỜNG SƠN-TRƯỜNG HẬN”, mô tả về chuyến đi thập tử nhất sinh của vợ chồng tôi dọc theo cái gọi là Xa Lộ HCM. Trong chương trình giới thiệu cuốn bút ký này trên đài truyền hình SBTN, vào giờ giải lao, trả lời ký giả Vi Anh, nhà báo Nguyên Huy đã phát biểu rằng, sở dĩ Bộ Quốc Gia Giáo Dục VNCH đã có thái độ như vậy, là vì khi soạn sách giáo khoa về môn Việt sử, Bộ đã dựa theo cuốn Việt Nam Sử Lược của Cụ Trần Trọng Kim và trong cuốn sách đó, Cụ Trần Trọng Kim chỉ ghi các biến cố Việt Sử đến hết thời gian Pháp thuộc là chấm dứt. Cho nên trong các sách giáo khoa, Bộ QGGD cũng đã làm y như vậy.

(Cụ Trần Trọng Kim có cho biết là Cụ đã thu thập được rất nhiều tài liệu để viết một quyển sử nối tiếp theo cuốn sách này. Chẳng may cuối năm 1946 nhà cụ bị đốt cháy, sách vở mất sạch, thành ra đành phải bỏ quyển sử ấy không làm được nữa.)

Các sách giáo khoa về môn Việt Sử đã được soạn thảo từ những năm đầu của nền Đệ Nhất Cộng Hoà, khi đất nước đang sống trong “thời bình”, nhưng trong “thời chiến” sau này, Bộ QGGD cũng đã không hề có một sự cập nhật hay thay đổi nào.

Tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến của ký giả Nguyên Huy. Rất mong sẽ được đón nhận ý kiến của quí vị.

Vũ Linh Châu.